Từ hơn 5 năm qua, cơ quan lao động tại hầu hết các tiểu bang Hoa Kỳ đã và đang tiến hành kiểm tra việc thi hành luật lệ lao động tại các tiệm Nail do người Việt làm chủ. Cùng lúc đó, sở thuế vụ liên bang IRS cũng đã kiểm toán rất nhiều tiệm Nail của người Việt tại khắp các tiểu bang. Và kết quả là rất nhiều chủ tiệm Nail đã bị phạt vạ khá nặng nề do vi phạm các luật lệ lao động và thuế vụ áp dụng trong nghề Nail.

 

Ðến năm 2012 vừa qua, Bộ Lao Ðộng liên bang Hoa Kỳ lần đầu tiên đã trực tiếp nhập cuộc và chọn vùng Seattle của tiểu bang Washington để tiến hành những vụ kiểm tra bất ngờ không báo trước nhắm vào các tiệm Nail. Mục đích kiểm tra cũng là để đảm bảo việc thi hành luật lệ lao động trong tiệm Nail và các thợ Nail phải được phân loại là “employee” hoặc “independent contractor” đúng theo quy định của luật liên bang, ngăn chận những vi phạm trong vấn đề lương bổng quy định bởi Ðạo Luật Tiêu Chuẩn Lao Ðộng Công Bằng (the Fair Labor Standards Act). The Fair Labor Standards Act (FLSA) là luật liên bang ra đời năm 1938 bảo đảm một số phúc lợi cho người làm việc 

 

ở Mỹ, đặc biệt là quyền được hưởng mức lương tối thiểu (minimum wages) theo luật hiện hành, và lương giờ phụ trội (overtime wages) gấp một rưỡi lương tối thiểu cho các giờ làm việc sau 40 giờ trong một tuần lễ. Tuy nhiên, luật FLSA không áp dụng cho “independent contractor.”

 

Trong vài năm gần đây, Bộ Lao Ðộng Hoa Kỳ cho biết rất quan ngại về sự kiện một số chủ tiệm Nail khắp nơi trên nước Mỹ đã tự ý phân loại thợ Nail là “independent contractor” cách trái phép và dùng 1099-MISC để trả lương cho thợ với mục đích tránh thi hành các luật lệ lao động quy định bởi đạo luật FLSA, tạo sự thiếu công bằng và gây thiệt thòi cho những chủ tiệm chấp hành luật lệ cách đúng đắn. Theo lời của giám đốc văn phòng Bộ Lao Ðộng liên bang tại miền Tây Hoa Kỳ là ông Ruben Rosalez, mặc dầu Bộ Lao Ðộng ủng hộ việc các doanh nghiệp dùng người thật sự là “independent contractor,” chủ tiệm Nail phải tuân theo các quy định pháp lý trong việc phân loại thợ Nail. Ông cũng cho biết những vụ kiểm tra nhắm vào các tiệm Nail do Bộ Lao Ðộng đề xướng sẽ còn tiếp diễn trong thời gian tới đây để đảm bảo sự công bằng cho các chủ doanh nghiệp biết tuân thủ luật lệ.

 

Cũng nên biết rằng những vụ kiểm tra của Bộ Lao Ðộng liên bang nhắm vào tiệm Nail sẽ không phải chỉ nhằm vào vấn đề chủ tiệm phân loại thợ Nail là “independent contractor” cách trái phép, nhưng chính yếu là để bảo đảm các tiệm Nail phải thi hành đúng đắn luật FLSA nếu thợ làm trong tiệm là “employee.” Vì vậy, những chủ tiệm Nail có thợ là “employee” (trả lương bằng mẫu W-2) mà không hiểu rõ vấn đề lương bổng quy định bởi luật FLSA, cũng rất dễ bị phạt vạ trong những vụ kiểm tra của Bộ Lao Ðộng.

 

Thợ Nail là “Independent contractor” hay “Employee”?

 

Luật pháp Hoa Kỳ lâu nay vẫn cho phép người hành nghề thợ Nail có thể được phân loại là “independent contractor” hoặc “employee” tùy vào mối quan hệ trong việc làm với chủ tiệm Nail. Từ bao năm qua, hầu hết các tiệm Nail của người Việt vẫn thường dùng mẫu 1099-MISC để trả tiền công cho thợ, có nghĩa rằng đã phân loại người thợ làm trong tiệm là “independent contractor,” và trên nguyên tắc thì chủ tiệm vì vậy sẽ không bị ràng buộc bởi các luật lệ thuế vụ và lao động áp dụng cho “employee.” Tuy nhiên, vì sự phân loại này là mấu chốt tạo nên những khác biệt rất quan trọng trong vấn đề thuế vụ và việc áp dụng luật lệ lao động cho người thợ Nail, chủ tiệm dùng 1099-MISC để trả công cho thợ bắt buộc phải tuân theo các quy luật liên quan đến việc sử dụng “independent contractor,” và quan trọng hơn hết là phải chứng minh người thợ đó thật sự là “independent contractor” dựa trên những điều kiện và tiêu chuẩn ấn định bởi luật lệ hiện hành khi có sự kiểm tra của cơ quan lao động hay sở thuế vụ IRS. Trường hợp không chứng minh được thì người thợ sẽ kể như là “employee” của chủ tiệm. Nếu thợ Nail là “employee,” luật thuế vụ buộc chủ tiệm phải trả một nửa số thuế an sinh xã hội (FICA) cùng với thuế bảo hiểm thất nghiệp (FUTA) cho thợ, và luật lao động thì buộc chủ tiệm phải trả lương tối thiểu và lương giờ overtime cho thợ. Ngoài ra, chủ tiệm Nail tại hầu hết các tiểu bang cũng có thể bị buộc phải có bảo hiểm tai nạn lao động (workers’ compensation insurance) cho thợ là “employee.”

 

Ðể xác định thế nào là “independent contractor,” cơ quan lao động hiện nay vẫn dựa vào 11 yếu tố trắc nghiệm do sở thuế vụ liên bang IRS đề ra. Các yếu tố trắc nghiệm của IRS được đăng tải trong tập tài liệu “Publication 15-A” do cơ quan này ấn hành, và được chia thành ba hạng loại: Sự kiểm soát hành vi; sự kiểm soát về tài chánh; và sự huấn luyện mà chủ cung cấp cho nhân công. Tuy nhiên, các yếu tố do IRS đề ra cho thấy việc định nghĩa thế nào là “independent contractor” cho đến nay vẫn còn nhiều phức tạp và mâu thuẫn, đặc biệt là đối với người hành nghề thợ Nail. Và chủ tiệm Nail dùng 1099-MISC trả công cho thợ vì vậy cần phải hiểu rõ vấn đề thì mới tránh bị phạt vạ khi có cuộc kiểm tra của cơ quan thuế vụ và lao động. Ngoài ra, luật lệ trong vấn đề này tại các tiểu bang cũng có thêm nhiều sự khác biệt và không đồng nhất, rất dễ gây ngộ nhận cho chủ tiệm Nail trong việc chứng minh thợ Nail là “independent contractor.”

 

Hiện nay, mặc dầu luật lệ thuế vụ và lao động Hoa Kỳ vẫn cho phép người thợ Nail làm việc như “independent contractor” trong tiệm Nail, nhưng hai tiểu bang New Jersey và Pennsylvania lại có luật cấm chủ tiệm Nail cho thợ thuê chỗ làm trong tiệm, và luật này khiến cho thợ Nail tại hai tiểu bang vừa kể trên không thể làm việc như “independent contractor” trong tiệm Nail của chủ. Trong khi đó thì hội đồng thẩm mỹ (State Board) tại 20 tiểu bang khác lại có luật cấp thêm một thứ giấy phép cho những người thợ Nail thuê chỗ làm việc trong tiệm Nail như một “independent contractor.” Loại giấy phép này mang các thứ tên gọi khác nhau tại từng tiểu bang (booth rental license, booth renter permit, booth shop, booth license, shop license, area renter, independent contractor license, independent contractor registration, v.v…), và điều kiện để được cấp giấy phép này cũng có sự khác biệt tùy theo luật riêng của mỗi State Board. Nói chung, sự kiện vừa kể trên đây có nghĩa là State Board tại 20 tiểu bang trên nước Mỹ chánh thức cho phép thợ Nail thuê chỗ làm việc như một “independent contractor” trong tiệm của chủ. Tuy nhiên, cần phải lưu ý rằng State Board không phải là cơ quan lao động hay sở thuế IRS, và các thứ giấy phép vừa kể trên đây do một số State Board cấp cho thợ thuê chỗ làm trong tiệm không phải là giấy tờ chứng minh người thợ là “independent contractor” như nhiều chủ tiệm và thợ Nail tại các tiểu bang đó vẫn lầm tưởng.

 

Trong thời gian vừa qua, do sự hiểu lầm này mà nhiều chủ tiệm Nail tại các tiểu bang có luật nói trên lâu nay dùng 1009-MISC để trả lương cho thợ đã bị phạt vạ khi bị kiểm tra bởi sở thuế vụ IRS hoặc cơ quan lao động, mà nguyên nhân là vì không chứng minh được người thợ là “independent contractor.”

 

Vấn nạn nghề Nail: Trả lương bằng tiền mặt

 

Từ mấy chục năm nay, hầu hết các tiệm Nail của người Việt vì nhiều nguyên nhân khác nhau, vẫn thường bao lương và trả một phần lương cho thợ bằng tiền mặt. Trong thời gian sắp đến, với sự gia tăng kiểm tra các vi phạm trong vấn đề lương bổng nhắm vào tiệm Nail do Bộ Lao Ðộng liên bang Hoa Kỳ đề xướng, việc trả tiền mặt cho thợ Nail sẽ là một thứ ‘lợi bất cập hại’ đối với khá nhiều chủ tiệm Nail. Lý do đơn giản là vì chủ tiệm khi trả lương bằng tiền mặt cho thợ Nail, sẽ không có chi phiếu để chứng minh số tiền lương thật sự đã trả theo đúng với số giờ làm việc của người thợ. Và trong trường hợp đó, nếu đang dùng W-2 để trả lương cho thợ, hoặc dùng 1099-MISC mà không chứng minh được thợ là “independent contractor,” chủ tiệm trả tiền mặt cho thợ sẽ dễ bị xem là đã vi phạm luật FLSA khi bị kiểm tra bởi cơ quan lao động, hoặc tệ hại hơn nữa là khi bị thợ Nail kiếm chuyện khiếu nại hay kiện cáo trước tòa án như thường xảy ra trong thời gian gần đây.
Cần lưu ý rằng thợ Nail dầu đi làm chui bất hợp pháp hay không có bằng hành nghề cũng vẫn được bảo vệ bởi luật FLSA, vì vậy sẽ có quyền kiện chủ tiệm vi phạm luật lao động để đòi bồi thường.

 

Năm 2012 vừa qua, cơ quan lao động tiểu bang New York sau khi đến kiểm tra tiệm Cindy’s Total Care tại Manhattan, đã kiện chủ tiệm này ra tòa vì không có sổ sách ghi giờ làm việc của thợ Nail theo đúng luật lao động và đã bao lương hàng ngày trả bằng tiền mặt cho thợ làm việc trên 40 giờ mỗi tuần, vì vậy không chứng minh được là đã trả đầy đủ lương giờ overtime cho thợ theo luật FLSA. Kết quả là tòa án đã buộc chủ tiệm Cindy’s Total Care phải bồi thường tiền lương overtime và tiền thiệt hại tổng cộng $235,920 cho một số thợ Nail đã có thời gian làm việc tại tiệm này.

 

Tại California, tổ chức Asian Law Caucus chuyên trợ giúp pháp lý cho người Á Châu hồi cuối năm 2011 đã giúp cho khoảng 125 thợ Nail mà phần đông là người Việt nộp đơn kiện Natalie Salon tại tòa án quận San Mateo, cáo buộc chủ tiệm vi phạm luật FLSA. Natalie Salon là công ty do người Việt làm chủ có nhiều tiệm Nail tại vài thành phố trong vùng vịnh San Francisco. Ðơn kiện cáo buộc Natalie Salon đã trả lương khoáng cho thợ Nail không tương xứng với số giờ làm việc hàng ngày và giờ overtime của thợ theo luật lao động, không cho thợ có giờ nghỉ để ăn trưa, trừ bớt tiền tips khi khách trả cho thợ bằng thẻ tín dụng, và không cho thợ nói tiếng Việt trong lúc làm việc. Cuối Tháng Hai 2013 vừa qua, mặc dầu không nhận lỗi đã vi phạm luật lao động, Natalie Salon đã phải đồng ý trả $750,000 để dàn xếp vụ kiện kéo dài quá tốn kém.

 

Tóm lại, rất nhiều tiệm Nail lớn nhỏ tại các tiểu bang Hoa Kỳ do người Việt làm chủ đã bị phạt vạ và thưa kiện trong thời gian gần đây vì không hiểu rõ hoặc vì xem thường các luật lệ lao động áp dụng trong nghề Nail. Có tiệm với vài ba người thợ Nail cũng bị kiểm tra và phạt vạ bởi cơ quan lao động hoặc sở thuế IRS. Và qua sự kiện Bộ Lao Ðộng liên bang Hoa Kỳ trực tiếp đề xướng những vụ kiểm tra bất ngờ nhắm vào các tiệm Nail trong vùng Seattle trong năm 2012 vừa qua, chắc chắn rằng tiệm Nail tại nhiều nơi trên nước Mỹ sẽ tiếp tục là mục tiêu kiểm tra của Bộ Lao Ðộng liên bang trong thời gian sắp đến. Khi vi phạm được tìm thấy qua một cuộc kiểm tra không báo trước của Bộ Lao Ðộng, chủ tiệm Nail sẽ bị phạt hoặc bị truy tố trước tòa án dân sự, và có thể phải bồi hoàn cho thợ Nail các khoản tiền lương đã không trả đúng theo luật lao động. Giám đốc văn phòng Bộ Lao Ðộng miền Tây Hoa Kỳ là ông Ruben Rosalez cho biết riêng Bộ Lao Ðộng liên bang Hoa Kỳ trong hai năm qua đã thâu lại được hơn $688,000 tiền lương mà các tiệm Nail trả thiếu cho thợ. Cũng cần lưu ý rằng chủ tiệm Nail sau khi bị phạt vạ bởi cơ quan lao động, còn có thể bị sở thuế vụ IRS kiểm toán để truy thâu các khoản thuế đã không trả đầy đủ theo luật thuê mướn “employee.”

 

Phòng bệnh hơn chữa bệnh. Không nên chờ đến lúc “mất trâu rồi mới lo rào chuồng” thì đã quá muộn. Ðể tránh bị phạt vạ và rắc rối với luật pháp gây thiệt hại cho công việc làm ăn và thậm chí ảnh hưởng đến cả đời sống gia đình, những chủ tiệm Nail trả lương cho thợ bằng W-2 phải chuẩn bị để khi bị kiểm tra, hoặc trong trường hợp thợ Nail khiếu nại hay thưa kiện, sẽ có đầy đủ hồ sơ ghi rõ số giờ mà thợ Nail đã có mặt tại tiệm theo sự sắp xếp của chủ tiệm, dầu có làm việc hay không, cùng với bằng chứng đã trả lương đủ số giờ mà thợ có mặt ở tiệm theo đúng quy định của luật FLSA. Về phần chủ tiệm Nail dùng 1099-MISC để trả công cho thợ Nail thì cần phải hiểu rõ và áp dụng các quy định trong việc sử dụng “independent contractor,” và quan trọng hơn hết là phải có thể chứng minh người thợ đó là “independent contractor” theo đòi hỏi của luật lệ hiện hành nếu bị kiểm tra. Ðây là một việc khá phức tạp cần sự giải thích và hướng dẫn của giới chuyên môn, chứ không đơn giản là dùng một tờ hợp đồng để dán nhãn hiệu “independent contractor” cho người thợ như nhiều chủ tiệm Nail lâu nay vẫn lầm tưởng một cách tại hại. Và như đã trình bày ở phần bên trên, chủ tiệm Nail tại hai tiểu bang New Jersey và Pennsylvania không thể dùng 1099-MISC để trả công cho thợ làm trong tiệm của mình.

 

Muốn tìm hiểu thêm thông tin về các vấn đề liên quan đến luật lệ lao động và thuế vụ trong nghề Nail, có thể liên lạc với Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh qua số điện thoại T.Huynh@1stcounsel.com

 

 

Bước đầu tiên trong việc kinh doanh một tiệm nail là thuê cửa tiệm.  Ngoài những yếu tố căn bản như địa điểm thuận lợi, tiền thuê phải chăng còn một yếu tố quan trọng khác nữa là ‘TI’. TI viết tắt cho 2 chữ “Tenant Improvements” nghĩa là: cho phép người thuê được sửa sang tiệm thuê theo ý mình. Đôi khi TI cũng được biết là T.I.A. (Tenant Improvement Allowances). Vì các chuyên gia trong ngành địa ốc thích ngắn ngọn, nên hay dùng ‘TI’ nhiều hơn.  Vậy thì TI là khi thuê mướn một cửa tiệm, thì chủ tiệm sẽ “cho vay” một số tiền, để sửa sang căn tiệm theo nhu cầu kinh doanh.

Thí dụ quý vị muốn mở một tiệm Nail trong một khu thương xá (plaza) nào đó.  Nếu là cửa tiệm mới còn trống hay một cửa tiệm đã cho thuê trước đây, nhưng nay, không còn thích hợp với hình thức kinh doanh theo tiệm của quý vị, thì có thể yêu cầu, người chủ tiệm “cho vay” tiền để sửa sang tiệm.  Khoản vay này gọi là T.I.  Nhiều agent địa ốc người Việt, khi thương lượng TI, thường hay gọi đó là tiền chủ phố “cho” để sửa sang.  Trên thực tế tiền đó không phải chủ tiệm “cho” không, mà là “cho vay” có lãi.  Đổi lại quý vị phải trả một giá nào đó, ví dụ như phải ký hợp đồng dài hạn hơn, và/hoặc phải chịu trả tiền thuê hàng tháng cao hơn v.v.

Một thương xá có nhiều căn tiệm trống sẽ ảnh hưởng lớn đến giá trị của cả khu plaza, cũng như sự lời to, hay lỗ nặng của chủ phố. Cho nên, các chủ phố thường đưa ra chương trình TI để “khuyến dụ” người thuê mướn cửa tiệm trong plaza của họ.  Sau đây là một thí dụ về một cửa tiệm cho thuê.

 

Năm 1

Năm 2

Năm 3

Năm 4

Năm 5

T.I

$50,000

       

Tiền mướn/tháng

$1,966

$2,066

$2,166

$2,266

$2,366

Tiền mướn/năm

$23,592

$24,792

$25,992

$27,192

$28,392

           

Theo như trên, chủ phố sẽ cho vay $50,000 tiền TI để sửa sang theo ý người thuê. Cách tính căn bản của họ như thế này: $50,000 cho vay với 6% lợi tức trong 5 năm. Như vậy, mỗi tháng người thuể phải trả thêm $966, cộng với tiền thuê ban đầu là $1,000/tháng, tổng cộng là $1,966 cho một tháng.

Ngoài việc phải trả tiền lãi cho tiền T.I., nặng hơn là tiền NNN (hay “Triple Net”) có thểsẽ dựa trên tổng số tiền thuê hàng tháng.

Thí dụ: tiền Triple Net cho một năm là 42% hay 3.5%/1 tháng. Nếu:

Tiền thuê: $1,000 x 12= $12,000 x 42% = $5,040/12= $420 hay $1,420/tháng (tổng cộng)

Tiền thuê: $1,966 x 12= $23,952 x 42% = $9,908/12= $826 hay $2,791/tháng (tổng cộng)

Như vậy, ngoài tiền lời tính trên số vốn T.I cho vay, chủ phố còn lời thêm số tiền “Triple Net” mà người thuê trả dư mỗi tháng.  Cho nên, thay vì xin tiền TI ($50,000), thì nên tự bỏ tiền túi ra, nếu có khả năng, và thương lượng giá thuê thấp hơn.

Ngoài những điều đã nêu ra, còn một yếu tố khác hông kém phần quan trọng, đó là: Nếu tiền thuê tiệm quá cao, thì sẽ gây nhiều khó khăn khi phải tìm khách, giữ khách và giữ thợ. TI là một con dao 2 lưỡi. Nó chỉ có lợi cho những ai muốn build tiệm rồi sang lại để kiếm lời, hơn là, thuê lâu dài để kinh doanh. Đó cũng là lý do tại sao một số người thích build các tiệm nail để bán kiếm lời, và rất thích dùng TI cùng với Free Rent để câu khách. Với chiến thuật này, họ chỉ cần đòi tiền TI cho cao, để bù vào tiền build tiệm nail. Sau đó, họ dùng “free rent” để build một ít khách, rồi sang lại tiệm cho người khác.  Nên nhớ là phải hết sức thận trọng trong việc sử dụng TI, cũng như khi thương lượng để ký hợp đồng thuê tiệm. 

 

 

 Đây không phải là nói về chuyện người từ nước ngoài đến Mỹ với chiếu khách du lịch hay du học mà đi làm Nail “lậu” để kiếm tiền. Nhưng nếu bạn là người cư trú hợp pháp có quyền làm việc ở Mỹ muốn đi làm Nail để sinh sống mà gặp trở ngại trong vấn đề đến trường học làm Nail, hoặc chưa chuẩn bị đầy đủ để đi thi lấy bằng hành nghề, rất nhiều tiểu bang trên nước Mỹ sẵn sàng cho phép bạn vào làm ngay trong tiệm Nail để kiếm tiền mà không cần bận tâm về việc phải đến trường học Nail hay phải đi thi lấy bằng hành nghề - một cách hoàn toàn hợp pháp. Thậm chí có tiểu bang cho phép thợ Nail làm việc tại tiệm Nail mà không cần phải đi học ở trường dạy Nail, và không cần phải có bằng hành nghề. Thông tin này có thể hơi lạ đối với nhiều người, nhưng đó là chuyện có thật vì luật lệ liên quan đến bằng hành nghề Nail tại Hoa Kỳ khác biệt tùy theo mỗi tiểu bang.

Luật lệ liên quan đến bằng hành nghề Nail tại Hoa Kỳ

Tại Hoa Kỳ, luật lệ liên quan đến những điều kiện để hành nghề Nail được ấn định và thi hành bởi Hội Đồng Thẩm Mỹ (State Board) của từng tiểu bang, là cơ quan thẩm quyền trong ngành thẩm mỹ. Đối với nghề Nail, State Board ấn định số giờ và chương trình phải học cũng như các phần thi để lấy bằng hành nghề trong tiểu bang. State Board cấp bằng hành nghề cho thợ Nail và cấp giấy phép cho tiệm Nail. State Board cũng đặt ra những luật lệ kiểm soát việc hành nghề của thợ Nail và tiềm Nail trong tiểu ban trách nhiệm, nhằm bảo đảm sự tuân thủ những luật lệ về sức khỏe và vệ sinh.

Để bảo vệ an toàn cho khách hàng của tiệm Nail, luật lệ của State Board tại hầu hết các tiểu bang đều buộc người muốn làm Nail phải ghi danh theo học cho đủ số giờ của chương trình dạy làm Nail tại một trường thẩm mỹ do State Board công nhận, rồi sau đó mới được thi lấy bằng để hành nghề. Số giờ phải học tại trường làm Nail cũng như chương trình và đề tài thi lấy bằng hành nghề Nail cũng có sự khác biệt tùy theo luật của từng State Board. Trong khi một số tiểu bang đòi hỏi phải học 600 giờ tại trường dạy làm Nail rồi mới được thi lấy bằng, thì cũng có tiểu bang chỉ cần học vỏn vẹn 12 giờ là có thể được cấp giấy phép hành nghề Nail mà không cần đi thi.

Bằng hành nghề do State Board của tiểu bang nào cấp thì chỉ có giá trị trong tiểu bang đó mà thôi. Tuy nhiên, hầu hết các tiểu bang đều có quy định công nhận bằng cấp hoặc số giờ học từ tiểu bang khác trong việc đổi bằng hành nghề cho thợ Nail. Vì số giờ phải học để thi lấy bằng hành nghề Nail tại các tiểu bang thường có sự chênh lệch khác nhau, người đã có bằng tại tiểu bang với số giờ học ít hơn, có thể sẽ phải học thêm cho đủ với số giờ học quy định theo luật của tiểu bang nơi muốn đổi bằng. Một số tiểu bang trong trường hợp này cũng có luật cho miễn học them giờ, nếu người thợ Nail đã hành nghề trong một thời gian nào đó trước khi muốn đổi bằng. Ngoài việc cho đổi bằng hành nghề từ tiểu bang khác, State Board tại một số tiểu bang cũng có thể cứu xét để cấp bằng hành nghề cho người đã có bằng và có kinh nghiệm làm Nail tại nước ngoài, tùy vào từng trường hợp riêng.

Hiện này, State Board của các tiểu bang đều tham gia tổ chức “ National-Interstate Council of Stater Boards of Cosmetology” (Hội Đồng Thẩm Mỹ Liên Tiểu Bang), viết tắt là NIC. Tổ chức này thành lập từ năm 1970 có trụ sở tại Little Rock, Arkansas, chuyên soạn thảo chương trình và đề tài thi lấy bằng thẩm mỹ tại Hoa Kỳ theo một tiêu chuẩn có tính cách quốc gia, trong đó có chương trình “The National Nail Technology (Manicuring) Examination” dùng cho các kỳ thi lấy bằng hành nghề Nail. Nhung mặc dầu chương trình thi của NIC được xem là có tính cách quốc gia và State Board của các tiểu bang đều là thành viên của NIC, hiện còn nhiều tiểu bang vẫn chưa áp dụng các chương trình thi lấy bằng hành nghề làm Nail do NIC soạn thảo.

Ở đâu có thể làm Nail không cần bằng hành nghề?

Trên nguyên tắc thì thợ Nail phải có bằng do State Board cấp. Tại nhiều tiểu bang, hành nghề Nail để được trả tiền khi chưa có bằng còn là một tội hình sự. Tuy nhiên, căn cứ theo luật lệ hiện hành của State Board tại các tiểu bang, không phải mọi nơi trên nước Mỹ đều buộc phải có bằng rồi mới được hành nghề Nail để kiếm tiền (hợp pháp) tại tiểu bang này sẽ không cần phải qua các lớp học làm Nail, và cũng không cần phải lo chuyện thi cử để lấy bằng (Luật tham khảo: Connecticut General Statutes 25-8-11-8).

Ngoài ra, tại 17 tiểu bang trên nước Mỹ, State Board cũng có luật cho phép người chưa có bằng được quyền làm việc tại tiệm Nail để kiếm tiền ngay nếu có giấy phép học nghề dưới sự hướng dẫn của một người có bằng làm Nail hội đủ những điều kiện quy định bởi State Board. Và thời gian vừa học vừa làm (không cần bằng hành nghề) tại tiệm Nail có thể kéo dài từ vài tháng đến hơn 3 năm, tùy theo luật của State Board ở tiểu bang đó.

Tại Florida và Alaska, chỉ cần học đủ giờ tại trường dạy làm Nail theo quy định của State Board là sẽ được cấp phép hành nghề, không cần phải đi thi.

Trong thời gian gần đây, trên các báo Việt ngữ khắp nơi tại Hoa Kỳ, lúc nào cũng thấy có rất nhiều mục rao vặt “cần thợ Nail.” Sự kiện này cho thấy rằng mặc dầu các tiệm Nail ở Mỹ hiện đang gặp nhiều khó khăn – từ việc đối phó với những vụ kiểm toán của cơ quan thuế vụ và thanh tra của cơ quan lao động đến vấn đề cạnh tranh giảm giá dịch vụ - nhưng thợ Nail thì không thiếu việc để làm. Vì vậy, rất nhiều người Việt ở Mỹ, đặc biệt là người mới từ Việt Nam đến đây định cư, vẫn tiếp tục chọn nghề Nail để sinh sống bởi nghề này không đòi hỏi vốn liếng sinh ngữ và tài chánh. Và với sự khác biệt trong việc cấp bằng hành nghề của State Board tại các tiểu bang Hoa Kỳ như vừa kể trên đây, người biết làm Nail dẩu chưa có bằng hành nghề cũng vẫn có nhiều cơ hội đi làm hợp pháp ở tiệm Nail để kiếm tiền ngay.

Tuy nhiên, giống như mọi ngành nghề khác trên nước Mỹ, nghề Nail cũng bị chi phối bởi nhiều thứ luật lệ: từ luật hành nghề, luật thuế vụ, luật lao động và đến cả luật di trú. Trong thời gian gần đây, vì không hiểu rõ các luật lệ này, rất nhiều chủ tiệm Nail khắp Hoa Kỳ đã bị phạt vạ khá nặng nề trong những vụ kiểm tra của các cơ quan thẩm quyền. Do đó, những ai đang hành nghề hoặc sắp bước vào nghề Nail, dầu là chủ tiệm hay người thợ Nail, cũng cần có một kiến thức căn bản về các luật lệ liên quan đến nghề Nail, là một đòi hỏi rất cần thiết để có thể tự bảo vệ quyền lợi của mình và tránh rắc rối với luật pháp trong lúc hành nghề.

Muốn có đầy đủ thông tin và sự giải thích rõ ràng về các luật lệ hiện hành liên quan đến nghề Nail, hãy tìm đọc sách “Luật Pháp & Nghề Nail tại Hoa Kỳ” (2013) biên soạn bởi Tiến Sĩ Luật Khoa Tom Huỳnh, là người đã được đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (Voice of America) phỏng vấn về các luật thuế vụ và lao động của người làm Nail.

Sau một cuộc khảo sát của chúng tôi về thị trường Nails trong thời gian qua chúng tôi nhận thấy 9 trong 11 tiệm nails người chủ tiệm cũng chính là người thợ chính trong tiệm. Như thế nguồn thu nhập chính yếu của tiệm nails là do chủ tiệm làm ra.

Điều này rõ ràng là không có gì sai trái, nên không ai nghĩ ra đó lại là một khuyết điểm, một khuyết điểm đầu tiên đại đa số các tiệm nails thường mắc phải.

Vì sao? Vì đã không đặt đúng chỗ tinh thần trách nhiệm của một chủ nhân.

Khi đứng ra làm chủ, ai cũng nghĩ rằng mình sẽ được độc lập, không  bị ai sai bảo,  sẽ kiếm được nhiều tiền, và cuối cùng là có khả năng dành nhiều thì giờ cho gia đình.

Trên thực tế chủ tiệm lại là người làm nhiều giờ nhất, đến sớm nhất từ khi mở cửa tiệm và về cuối cùng khi tiệm đóng cửa. Rồi khi về đến nhà lại còn lo sổ sách kế toán, tiền bạc chi thu, và cuối tuần lại phải tranh thủ đi mua supply.

Trong suốt giờ mở cửa chủ tiệm vừa phải dũa, vừa trả lời điện thoại, vừa thu tiền, chào hỏi khách hàng, chia khách.

Tiến sĩ Covey, tác giả quyển sách nổi tiếng “7 Habits for Highly Effective People/7 Thói Quen  Của Người Thành Đạt” đưa ra nhận xét rằng các chủ nhân thương mại đã dùng quá nhiều thời gian để làm những công việc “khẩn cấp nhưng không quan trọng” trong khi đáng lẽ ra họ nên làm những công việc “không khẩn cấp nhưng quan trọng”, đó là tiếp thị, hoạch định kế  sách, quản lý và đào tạo nhân viên, sắp xếp trật tự trong tiệm.

Ai cũng biết quy luật tự nhiên mọi vật phải tiếp tục PHÁT TRIỂN để SINH TỒN. Một thân thể không còn phát triển nữa chúng ta thường gọi đó là lão hóa, dần dà sẽ chết, một cái cây không tiếp tục lớn trong khu rừng, trước sau gì cũng bị những cây khác chèn ép đến chết.

Một thương vụ như tiệm nails muốn sinh tồn buộc phải phát triển, buộc phải có những chuyển biến theo nhu cầu của khách hàng, buộc phải có luồng khách mới đến tiệm, buộc phải có những sản phẩm / dịch vụ mới để thu hút khách hàng.

Nếu một người chủ tiệm mà đầu tắt, mặt tối, bận rộn suốt ngày với những việc linh tinh thường ngày trong tiệm thì thời giở đâu, đầu óc đâu để tìm hiểu thị trường, để tìm hiểu thị hiếu của khách hàng, để có những sáng kiến mới lạ, độc đáo để thu hút khách hàng.

Bạn nên dành một phần thời gian để tìm hiểu thị hiếu của khách hàng, để đi tham quan các nails show, để có thể vạch ra hướng đi tới cho tiệm nails của bạn.

Khuyết Điểm 2 Trong Tiệm Nails – Thiếu Thông Tin Đầy Đủ và Hữu Ích Của Khách Hàng

Khách là nguồn thu nhập của tiệm, là “KHO BẠC”, là “máy ATM” của tiệm, nhưng tiếc thay tuyệt đại đa số các chủ tiệm lại không có thông tin đầy đủ của khách hàng.

Thông tin đầy đủ của khách bao gồm mọi thông tin để giữ liên lạc với khách qua mọi hình thức:

  • Số điện thoại nhà

  • Số điện thoại sở làm

  • Số điện thoại di động

  • Địa chỉ nhà

  • Địa chỉ email

  • Mạng xã hội (Facebook, Google +, Twitter)

  • Nghề nghiệp

  • Tình trạng gia đình

  • Sinh nhật

Chúng tôi thường ví những thông tin này là những cách cửa vào kho bạc, hay mật mã của những thẻ ATM.

Thí dụ: Bạn có thể nhắc cho khách hẹn ngày, giờ hẹn bằng một tin nhắn nhỏ như: “This is Craig from XZY Nails Spa. This is a friendly reminder your appointment for pedicure at 2:30 PM with Linda. See you tomorrow.”

Chỉ mất của bạn 30 giây đồng hồ để nhắc khách hẹn, số khách hẹn sẽ giữ hẹn và đến đúng giờ gia tăng 70%.

Những thông tin đầy đủ của khách hàng không chỉ giúp bạn giữ khách hiện có mà còn giúp bạn tìm thêm khách mới.

Làm sao có thể tìm khách mới với các thông tin này? (Bạn thắc mắc)

Có rất nhiều cách lắm đấy bạn ạ. Chẳng hạn như bạn biết người khách của bạn làm việc trong một công ty nào đó (qua số điện thoại sở làm). Bạn có thể tìm đến công ty đó nói với manager ở đó. “Tôi rất quý mến nhân viên của ông vì họ là những người khách quý của tiệm chúng tôi. Tôi muốn gởi đến toàn bộ nhân viên của ông mỗi người một món quà, mong ông chuyển hộ đến họ giúp tôi.” Và bạn gởi cho người manager đó một số  Gift Card. Trên gift card bạn nhớ ghi “Chỉ dành cho khách mới”.

Bạn có thể chưa biết phải làm gì với các thông tin hữu ích của khách hàng này, nhưng bạn nên bắt đầu hôm nay thu thập những thông tin hữu ích này cho tiệm nails của bạn.

Cường Trần

Page 1 of 2