Nov 03 2016

GÀ NHÀ CẮN NHAU CÁO HƯỞNG LỢI

Có thể nói không có nghành nghề nào trên nước Mỹ là không có người Việt nhúng tay vào, nhưng chỉ có nghành Nail là người Việt mới thống trị. Giá rẻ, một yếu tố từng giúp ngành nail của người Việt thống lĩnh trong thị trường tại Mỹ, hiện nay đang bắt đầu làm cho ngành này lung lay.  Thiệt hại nhiều nhất trong cuộc cạnh tranh giá là thuộc về chủ tiệm và thợ. Người Việt kinh doanh ngành nail thừa kỹ thuật nhưng thiếu kinh nghiệm về quản lý, điều hành, tiếp thị phục vụ, cho nên cuối cùng thường rơi vào cảnh hạ giá lấy công làm lời, rồi lại tìm cách trốn thuế, vi phạm luật pháp.  Trong kinh doanh khi hạ giá xuống là bắt đầu tròng đầu vào thòng lọng, chỉ chết nhanh hay chậm trong một thời gian ngắn mà thôi.  Dịch vụ giá rẻ là do sự cạnh tranh phá giá giữa các chủ tiệm chứ không phải là do khách hàng định đoạt.

Trong thời buổi cạnh tranh khốc liệt, khi mỗi góc ngã tư đều có các tiệm nail và cách làm ăn của người Việt thường “không giống ai”.  Mỗi khi có thêm một tiệm nail do người Việt làm chủ, là giá nail lại hạ xuống, đến mức thấp nhất không còn thể hạ được nữa.  Sở dĩ đưa đến tình trạng ‘gà nhà cắn nhau’ là vì trong cùng một dãy phố có rất nhiều tiệm nail được mở ra, nhiều khi hai tiệm nằm kề bên nhau trong cùng một khu thương xá.  Để cạnh tranh với những tiệm đã có lâu năm, có khách trong khu vực đó, những tiệm mới mở thu hút khách về tiệm mình, bằng cách “giảm giá”.  Thấy tiệm B bên cạnh giảm giá, tiệm A sợ mất khách, cũng bắt chước giảm để giữ chân khách.  Chính vì giảm giá hoài, nên thợ nail phải làm việc rất cực, ngồi 11-12 tiếng/ngày mà số tiền thu được có khi còn thấp hơn những người làm công được trả lương tối thiểu theo giờ.  Gà nhà cắn nhau cáo hưởng lợi là câu tục ngữ diễn tả chính xác ý nghĩ của thợ nail khi họ cảm thấy mình đang “làm tôi tớ cho khách” vì tính giá quá rẻ trong khi làm việc mệt nhọc mà lại không kiếm được bao nhiêu tiền. Từ việc đó sinh ra buồn bả và đưa đến sự bực giận với khách hàng khi phục vụ.

Tỷ phú Bill Gates, người sáng lập công ty điện toán Microsoft đã nói điều này về giá cả trong việc kinh doanh của hãng xe GM khiến cho GM nổi giận lôi đình. Bill Gates nói: “Nếu GM nâng cấp kỹ thuật xe hơi như thị trường máy vi tính đã làm thì tất cả chúng ta có thể lái xe với giá $25 và xe có thể chạy 1000 miles cho 1 gallon xăng.”  Vậy còn ngành nail thì sao? Người Việt chẳng cần nâng cấp kỹ thuật, nhưng giá làm nail cũng xuống ào ào.  Một điểm đáng lưu ý: khuynh hướng giảm giá để cạnh tranh hầu như chỉ xảy ra với các tiệm của người Việt.  Các tiệm nail của người Đại Hàn không làm vậy.  Dẫn chứng là ở một khu vực gần Los Angeles, trong khi các tiệm nail VN có giá khác nhau khoảng trên dưới $20/bộ, các tiệm Nail Hàn Quốc giữ giá là $35/bộ, bất kể là họ bị tạm thời mất khách.     

Những tiệm nail giảm giá thường có quan niệm là: khách chấp nhận giá rẻ đồng nghĩa với việc chấp nhận cung cách phục vụ không chuyên nghiệp, sản phẩm kém phẩm chất.  Họ chỉ tập trung vào việc thu hút khách.  Nhiều thợ làm mau cho xong việc, đôi khi rất ẩu, để mau tính tiền và bắt khách kế tiếp.  Họ quên rằng đây là một nghề dịch vụ.  Khách hàng tìm đến những tiệm giảm giá để tiết kiệm tiền đôi khi còn mua thêm sự bực bội và căng thẳng vì không hài lòng với cách thức phục vụ.  Do mải mê chạy theo cuộc chiến về giá, một số chủ tiệm đã vô tình hạ thấp các tiêu chuẩn của tiệm, sử dụng các loại hóa chất rẻ hơn nhưng phẩm chất cũng kém hơn.  Trước đây một phóng sự mang tên “Beauty And The beast” của CNN đã làm chấn động ngành nail. Một số tiệm nail của người Việt bị kiện vì không giữ đúng tiêu chuẩn vệ sinh về pedicure spa, đã làm nhiễm trùng một số khách hàng. Hậu quả, thiệt hại nay đã lên đến con số triệu đô la.  Tác động của các phương tiện truyền thông rất lớn đối với dân chúng.  Ngoài phóng sự về ngành nail của CNN, cũng không loại trừ sẽ có thêm một số bài báo khác, chắc chắn khách hàng sẽ “soi” kỹ hơn các tiệm Nails của người Việt. Việc giảm giá là con dao hai lưỡi, mặt tích cực thì có thể thu hút thêm khách nhưng giá dịch vụ quá rẻ cũng dễ làm cho khách hoài nghi và lo sợ về phẩm chất của sản phẩm và dụng cụ sử dụng cho dịch vụ.  Điều này sẽ khiến người Mỹ mất thiện cảm với các tiệm nail Việt.  Một vài diễn đàn trên mạng của người Mỹ trong ngành nail cho rằng người Việt phá giá, dùng sản phẩm xấu, không tuân thủ tiêu chuẩn bảo đảm vệ sinh gây nhiễm trùng cho khách. Tâm lý nghi ngại đối với các tiệm nail của người Việt đã bắt đầu hình thành trong khách hàng.

Khi người Mỹ gặp phải nạn cạnh tranh thì họ sẵn sàng đổi mới phương thức kinh doanh, nhưng người Việt thì rất sợ thay đổi.  Người Mỹ sẽ tập trung chiến lược kinh doanh vào việc cắt giảm chi phí, đa dạng hóa sản phẩm, dịch vụ, tạo nên sự khác biệt cho từng thương hiệu, trong khi chiến lược phổ biến mà đại đa số tiệm nail của người Việt ở Mỹ (kể cả những nhà cung cấp sản phẩm ngành nail do người Việt làm chủ) đều là hạ giá.

Những tiệm hạ giá phần nhiều là do chủ thiếu kinh nghiệm kinh doanh hay thiếu vốn để đầu tư cho tiệm được sạch và đẹp hơn, sử dụng những kỹ thuật mới cho tiệm, mua những sản phẩm mới tốt hơn để phục vụ khách.  Ngành nail dù sao cũng là ngành thời trang và thời trang luôn thay đổi theo các xu hướng mới cho nên muốn kinh doanh trong ngành nail cũng phải luôn cải tiến không ngừng.  Một khuyết điểm lớn nhất của các thợ và chủ tiệm nail là không chịu học hỏi thêm, nhiều nơi vẫn làm ăn giống như 20 hay 30 năm trước.  Nhiều chủ tiệm vì muốn tiết kiệm tiền nên tự trang trí, sắp đặt tiệm thay vì mướn các chuyên gia thiết kế, trang trí nội thất và kết quả là nhiều tiệm không hợp mắt với thị hiếu của người Mỹ. Chi phí mở một tiệm nail bây giờ rất cao. Lợi nhuận thu vào ngày càng thấp dần. Điều đáng nói là chính người Việt mình tự làm khó lẫn nhau, chứ không hẳn là để đáp ứng yêu cầu từ khách hàng.  Một số chủ tiệm do ý thức được điều này, đã tự bảo vệ mình bằng cách giữ giá, và cố thuyết phục khách hàng rằng tiền nào của nấy. Giá cao, nhưng tiệm giữ được phẩm chất phục vụ, hóa chất, trang thiết bị sử dụng trong tiệm mình đều là loại tốt, đạt tiêu chuẩn.